Tình yêu tuổi 18
Em bình thản trả lời và cười hồn nhiên như một đứa trẻ... vô số tội. Tôi thở dài
rồi nhẩm tính, thôi thì thú thật với em là tôi bằng tuổi em vậy. Dù sao tôi cũng
tên là Anh, em có xưng tên với tôi thì vẫn phải gọi tôi là anh.
Em 18 tuổi và em muốn biết tuổi của tôi. Tôi thắc mắc:
- Để làm gì?
- Để xưng hô cho đúng mực chứ làm gì!
- Nếu tôi 17 hoặc ít hơn nữa thì sao?
- Dĩ nhiên là: Chào nhóc!
- Thế nếu tôi 18?
- Thì xưng tên, rất thân mật, đúng không?
- Còn tôi 19 thì sao?
- Con chào chú ạ!
- Ôi trời, vậy em không bao giờ gọi người khác là anh à?
- Có chứ, nếu người ấy được mẹ mình... sinh ra trước mình!
Em bình thản trả lời và cười hồn nhiên như một đứa trẻ... vô số tội. Tôi thở dài
rồi nhẩm tính, thôi thì thú thật với em là tôi bằng tuổi em vậy. Dù sao tôi cũng
tên là Anh, em có xưng tên với tôi thì vẫn phải gọi tôi là anh. Thế là đạt được
nửa mục tiêu rồi! Sự lựa chọn này có lẽ dễ chịu và... dễ tiến triển theo hướng
tốt đẹp nhất. Nhưng em chẳng để tôi thỏa mãn quá một giây, em véo von:
- Phạm Anh ơi, đi cà phê với Nhi không?
Tôi đau khổ ngồi khuấy muốn bể li cà phê, tìm cách dụ dỗ:
- Gọi Anh là được rồi, đừng kêu cả họ ra như thế, tốn nước bọt, Nhi sẽ mệt đấy,
mà Anh nghe cũng không quen tai!
- Ơ, nhưng Nhi đâu có thấy mệt?
- Thôi mà, năn nỉ đấy!
- Với một điều kiện: Nếu Phạm Anh làm cho Nhi bật cười được!
Tôi than trời, vậy là hết! Dân IT chính hiệu khô khan và cứng như một cái máy
tính. Dĩ nhiên tôi có thể dễ dàng mua được nụ cười của em bằng vài cú nhấp
chuột, với những mẩu chuyện vui, bài hát, hình ảnh ngộ nghĩnh tràn đầy trên các
web. Nhưng ngay tại vị trí này, thứ xa xỉ ấy lấy ở đâu ra? Tôi cũng biết vài ba
chuyện tiếu lâm nhưng cho vàng cũng chẳng dám kể cho em nghe, nó chỉ tiêu hóa
được với mấy thằng bạn đầu óc sâu bọ của tôi thôi. Vậy là tôi thiểu não gục mặt
xuống bàn và giương cờ trắng. Những tưởng mọi sự đã xong, ấy vậy mà em lại...
bật cười - vì chính bộ dạng của tôi! Tôi như chết đuối vớ được phao, chộp liền
cơ hội:
- Đấy, Nhi cười rồi nhé!
- Ok, hi hi... nhìn Anh, Nhi không nín được cười!
Tôi mặc kệ em cười cợt tôi, miễn em chịu gọi tôi bằng “Anh” là được rồi. Ôi, cái
từ đó mới ngọt ngào làm sao! Tất nhiên em gọi tôi là “Anh” đơn thuần chỉ là gọi
cái tên của tôi mà thôi. Nhưng tôi nhất định hiểu theo nghĩa khác - cái nghĩa mà
chữ “A” không cần phải viết hoa. Mỗi lần em ngọt ngào “Anh ơi, Anh à...”, lòng
tôi lại lâng lâng, tâm trí tôi mơ màng tận chín tầng mây. Trong đầu tôi hiện lên
hình ảnh xa xôi vời vợi nhưng vô cùng ngọt ngào: Em đeo tạp dề, tay chảo tay đũa
còn tôi mặc veste, thắt cravat và xách cặp táp đi làm. Nhưng thường thói đời
“Được voi đòi tiên”. Khi em gọi “Anh” thì tôi ngàn lần sung sướng nhưng đến lúc
em xưng Nhi, tôi lại như nhai phải hạt sạn trong bữa cơm ngon. Tên em rất hay,
rất dễ thương, tôi chẳng có ý kiến. Chỉ tội, tôi muốn gọi em theo cách khác cơ!
Thế là tôi lại dụ dỗ:
- Nhi có thích cái tên của mình không?
- Thích chứ! Sao lại hỏi vậy?
- Ừ, nó cũng tàm tạm. Nhưng Nhi có muốn anh đặt cho Nhi một cái tên thân mật để
chỉ mình anh gọi thôi không?
- Tên gì?
- “Em”!
- Xì, xấu ỉn! Nhi không thích!
Tôi cố gắng nhẫn nại:
- Để anh thử gọi một lần nhé, chắc cũng không đến nỗi nào đâu!
- Anh muốn gọi thì Anh cứ gọi, nhưng không phải tên Nhi, Nhi sẽ không thưa đâu.
Đã không thích thì việc gì phải thử?
Tôi bó tay và cúi đầu thở dài. Thôi có voi thì đành cưỡi voi vậy, mơ chi bay
được như tiên để rồi té nhào thê thảm. Tôi tôn trọng quyết định của em và tự hài
lòng với những gì em ban tặng. Tôi tự an ủi mình dù sao còn hơn khối đứa khi vẫn
được em gọi là “Anh”. Và tôi tiếp tục mơ mộng. Mơ mộng nghĩa là tiếp tục hi
vọng. Một sự hi vọng mong manh và không có cơ sở! Mặc kệ...
Tôi tình nguyện làm nô lệ của em bất cứ khi nào em cần. Em bảo “Anh ơi, Nhi đang
vui lắm!”, tôi lập tức xuất hiện rồi cùng em la cà các quán ăn, đi shopping, đi
cà phê... tôi sẽ hớn hở lắng nghe em tía lia đủ thứ chuyện và nhe răng hùa vào
niềm vui của em. Nếu em nói “Anh ơi, Nhi buồn!”, thì mọi người cứ tin đi, dù thì
là trời đang nắng chang chang hay mưa gió bão bùng, dù sáng sớm hay tối khuya,
tôi cũng sẽ đến ngay cạnh em, cho em mượn bờ vai, làm cái thùng rác cho em trút
tâm sự (nhiều khi những tâm sự đó chỉ là: Hôm nay sao trời cứ âm u hoài, buồn
chết đi được!) và kiêm luôn cả nhiệm vụ của một chiếc mùi - xoa nếu em có nhu
cầu khóc. Thậm chí cả khi em không vui không buồn, tôi vẫn sẵn sàng phục vụ em.
Chỉ cần em nói “muốn” thì cho dù là “muốn hái sao trên trời”, tôi cũng sẽ cố hái
cho bằng được. Và tôi thấy mình là một nô lệ hạnh phúc! Chỉ có điều hạt sạn vẫn
làm bữa ăn ngon của tôi lấn cấn mãi...
Sinh nhật tôi, em là khách mời danh dự và duy nhất. Thức ăn ngon, nến thơm, hoa
hồng, bánh kem... tất cả đều tuyệt vời! Sau khi bắt tôi thổi nến và ước nguyện
trong lúc em hát bài Happy Birthday, em tặng cho tôi một chiếc hộp màu hồng rất
xinh xắn. Tôi run run mở ra và ngẩn mặt tò te: Đó là một cái hộp rỗng! Em mỉm
cười:
- Lúc nãy Anh ước nguyện điều gì, bây giờ chiếc hộp sẽ thực hiện điều ấy!
Đầu tôi chợt lóe sáng:
- Chiếc hộp này có linh nghiệm vậy không?
- Anh cứ thử xem sao?
- Được rồi! Điều ước của anh là hôm nay Nhi sẽ... đổi tên thành “Em”!
Em đưa chiếc hộp lên tai, lắng nghe rồi khẽ lắc đầu:
- Chiếc hộp nói: The page cannot be displayed! Anh thử điều khác đi!
Tôi đã quá quen và chán ngấy dòng chữ tiếng Anh đó mỗi khi mở không được trang
web cần tìm. Tôi dỗi:
- Đó là ước nguyện duy nhất của anh!
- Tại sao?
Tại sao, làm sao tôi biết là tại sao? Đơn giản chỉ là điều tôi muốn và rất muốn,
chẳng lẽ em không hiểu? Thấy tôi không trả lời, em khoanh tay chăm chú nhìn tôi
rất nghiêm túc:
- Tại sao con trai lại luôn muốn làm anh nhỉ?
- Anh không biết, có lẽ vì họ mặc nhiên luôn nghĩ mình là phái mạnh...
Em cúi xuống di di những vệt nước trên mặt bàn. Em lẩm bẩm một mình nhưng vẫn đủ
tôi nghe thấy:
- Liệu có đủ khả năng không?
Tôi chợt thấy nóng mặt và tức giận thật sự. Em không biết rằng nói như thế nghĩa
là em đã xúc phạm đến lòng tự tôn của tôi sao? Chẳng khác nào em nghi ngờ tôi
không phải là phái mạnh và không đủ sức bảo vệ em. Em coi thường tôi thế? Những
mạch máu dưới cánh tay tôi rần rật chảy và căng phồng lên.Tôi muốn hất tung mọi
thứ nhưng tôi không làm được vì em đang ngồi trước mặt. Vậy là tôi im lặng đến
tận lúc em ra về. Tôi buông người đổ phịch xuống giường, rã rời, đầu căng như
dây đàn. Thôi, em đã không tin tôi thì còn nói năng gì được nữa? Ngày mai tôi sẽ
chính thức kết thúc kiếp nô lệ cho em. Không gặp mặt, không điện thoại, không
email gì cả...
Sáng nay tôi nhận được tin nhắn lạ lùng của em : “Tạm biệt búp bê thân yêu, tạm
biệt gấu Misa nhé, tạm biệt Chuột Nhắt xinh xinh...”. Tôi cuống cuồng lên. Lúc
trước thỉnh thoảng em vẫn gọi tôi là Chuột Nhắt. Ôi, chẳng lẽ tôi chưa nói gì mà
em đã quyết định giùm tôi rồi sao? Tôi lật đật gọi lại cho em - “Số máy quí
khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Tôi luống cuống gọi vào máy bàn nhà em
- không ai nhấc máy. Tôi hớt hải phóng xe qua nhà em - một chiếc chìa khóa to
uỵch treo lủng lẳng. Tôi thất thểu, lòng nặng trĩu. Hơn một tháng không liên
lạc, tôi cố tình quên em nhưng em biết không, tôi nhớ em phát điên!
Buổi tối, đang nằm như cái xác thì điện thoại réo ầm lên. Tôi nhỏm dậy vồ lấy
nhưng buồn rầu thay, đó là một số lạ hoắc! “Alô, anh là Phạm Anh phải không?”.
Một giọng con gái miền Namngọt ngào rất lạ! “Vâng, nhưng chị là ai?” “Em là một
fan của anh nè. Có lẽ anh ngạc nhiên không biết em là ai nhưng em biết anh rất
rõ đấy. Em làm bạn anh được không?”. Tôi bối rối thực sự “Ơ, ư...”. Cô gái bật
cười “Anh bối rối à? Chắc anh chưa bao giờ được làm quen kiểu này, đúng không?
Thôi, để em hát cho anh nghe nhé!” “Lại còn thế nữa cơ đấy?”. Và cái giọng miền
Bắc chua lét quen thuộc của em véo von “Tạm biệt búp bê thân yêu...”
- Thôi xong, sụp bẫy rồi! Ai bày cho Nhi cái chiêu quỉ quái này thế?
Em khúc khích:
- Chẳng ai bày cả!
- Thế giọng ai vừa nói đấy?
- Ơ, giọng em đấy, không nhận ra à?
Tôi chợt ngỡ ngàng:
- Á, này, Nhi... em... chịu “đổi tên” rồi à?
- Cũng đang tập!
- Em chịu tin anh rồi à?
- Cũng đang thử! Anh có ý kiến gì à? Nếu phản đối thì em sẽ stop ngay!
- Ơ, không, ý kiến ý cò gì đâu? Anh vui phát điên lên đây này! À, mà sao em hát
bài đó?
- Vì em đang ở một nơi khá xa. Một chuyến du lịch với gia đình! Và: I miss you
like crazy!
Tit... tit... Em cúp máy lâu rồi mà tôi vẫn đần người ra. Tôi cấu mình thật đau
để chắc rằng không mơ. Mà ngàn lần tôi cũng chẳng muốn mình đang mơ chút nào. Ha
ha... nó là sự thật đấy! Ôi, cái tuổi 18 của ta, sao mà diệu kì thế!
Http://VnXiTin.COM
Email:BossNabito@Gmail.Com
Hỗ trợ Y!M: bossnabito