LỜI HẸN ƯỚC
Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô
tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện.
Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc
đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.
Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt
nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ vì cùng trong một hoàn cảnh nên dù
chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đã có cảm giác quen thuộc như hai người bạn
đã quen từ lâu.
Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa
rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc rồi chiều xuống ngắm cảnh
hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập
hạnh phúc và hy vọng, họ không còn cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống
nữa...
Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh
tình của họ đã trở nên rất nguy kịch, không còn khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ
còn đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về
cho gia đình.
Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng
hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn
viết thư cho nhau để duy trì liên lạc.
Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ
tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần
kề. Họ nhìn vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...
Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề
vơi cạn. Từng dòng từng chữ đối với họ đáng quý biết chừng nào, họ động viên
nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai,
những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật
đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...
Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh tình của cô gái trong phút chốc trở nên nguy
kịch, và cô đã lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng
cô vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện:
"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hãy đừng sợ nhé! Hãy
đừng lo lắng, đừng sợ hãi! Bởi vì vẫn còn có anh luôn ở bên em, vẫn còn rất
nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những
chặng đường khó khăn này. Hãy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên
đường, chúng mình sẽ không bao giờ xa rời...".
Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô òa khóc. Bà biết cô
đã ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy
trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đã dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư
trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".
Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con.
Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này thì con đã đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn
còn một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đã có một lời hẹn ước với một người
con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua
những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời
hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hãy thay con tiếp tục gửi những lá thư
này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này
đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh
ấy biết con còn khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ còn tiếp tục chiến
đấu, tiếp tục sống...".
Nhìn những dòng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đã theo địa chỉ trên
lá thư tìm đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của
chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nhìn tấm ảnh đó đứng bất
động tê dại.
Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn
vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra
một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để
lại, nó đã mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó còn có một người
con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị
lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi
một bức thư đi cho cô gái đó...".
Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở òa khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt
sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào lòng,
nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như
đúng lời hẹn ước...".
Http://VnXiTin.COM
Email:BossNabito@Gmail.Com
Hỗ trợ Y!M: bossnabito