CẢM XÚC CHƯA ĐẶT TÊN
Vuốt thẳng lại những lá thư đã mờ nét chữ, lần giở những
tấm thiệp xinh xinh, những hình trái tim bằng giấy với đủ sắc màu, tất cả như
kéo nó trôi tuột về một miền ký ức...
Nó gặp anh khi anh sắp bước vào năm cuối của trường Cao đẳng Sư phạm, còn nó là
một tân sinh viên của trường Bách khoa. Nó mến anh vì anh hiền lành, chất phác
và rất dễ gần, đặc biệt anh đánh đàn ghi-ta rất hay.
Nó vẫn hồn nhiên vô tư trước anh cho đến một ngày - cho đến bây giờ nó vẫn nhớ
như in cái phút giây ấy - anh gặp nó, im lặng rất lâu, rồi bảo "anh thương em".
Có lẽ anh đã lấy hết sinh khí để nói ra ba từ đó. Nó nhìn anh và đọc được trong
mắt anh là một nỗi buồn man mác. Nó hiểu, người ta tỏ tình để mong chờ một sự
đáp trả, còn anh? Mai anh về quê rồi, lời yêu thương anh gửi cho nó chỉ để nói
rằng anh thương nó mà thôi. Còn mầm yêu thương ấy sẽ khó mà đâm chồi nẩy lộc khi
trong anh vô tình đã có một bức tường ngăn cách. Đó là lời tỏ tình đầu tiên nó
nhận được từ một người con trai, nó không yêu anh, chỉ xem anh như một người
anh, nhưng nó đã thật sự xúc động khi nghe anh nói. Đêm đó nó không ngủ.
Ngày nhận quyết định đi dạy ở một vùng núi xa xôi, anh đã chạy xe máy gần cả
trăm cây số chỉ để gặp nó, chào nó trước khi anh lên đường đi xa.
Anh đi rồi tình cảm của anh vẫn theo những cánh thư êm đềm trở về bên nó. Một
ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng, anh xa, nó bỗng nhiên thấy hụt hẫng, nó
không hiểu và không thể định nghĩa chính xác được tình cảm của nó là gì nữa, đôi
khi nó thấy nhớ anh da diết, nhưng vẫn không thể đáp lại tình cảm của anh. Nó
bỗng thấy sợ khi quyển nhật ký của nó đã bắt đầu có tên anh, rồi những vần thơ
của nó đã bắt đầu:
...Tự bảo lòng mình đâu đã yêu anh?
Quay quắt nhớ - vì sao?- em không biết!
Tìm bóng anh giữa những chiều biền biệt
Gió trách thầm sao chẳng chịu hiểu em
Anh xa rồi em vẫn phải là em
Nên nỗi nhớ vẫn êm đềm bên trang vở
Gió bảo rằng – em vẫn còn mắc nợ
Nợ lòng mình một câu nói -...!
Dấu chấm lửng trong câu thơ cũng là dấu chấm lửng trong lòng mà nó chẳng thể nào
kết thúc được. Hai cô bạn của nó vẫn không hề biết gì, nó vẫn chối từ tình cảm
của anh và mang trong tim một thứ tình cảm lạ.
Ngày nó tốt nghiệp, anh đã vượt mấy trăm cây số để về bên nó, chúc mừng nó như
lời anh đã hứa và... giới thiệu với nó người mà anh sẽ lấy làm vợ. Mặc dù chưa
gặp nhau lần nào nhưng cô gái kia đã biết về nó rất rõ, anh đã kể cho cô ấy nghe
về nó như kể về một mối tình đầu rất đẹp mặc dù tất cả chỉ ở trong tim, dù chưa
một lần anh cầm tay nó. Nó đã buồn trong ngày vui nhưng vẫn chúc mừng cho anh và
thầm cảm ơn người con gái sẽ chăm sóc cho anh cả cuộc đời.
Bây giờ anh đã có một gia đình hạnh phúc, một cô con gái khá xinh, vợ chồng anh
vẫn hay liên lạc hỏi thăm nó. Nó vẫn một mình, công việc và những trách nhiệm
chưa cho phép nó nghĩ về một gia đình. Những lúc nó cảm thấy mệt mỏi với cuộc
sống bộn bề, phức tạp, nó lại lần giở những kỷ niệm ngày cũ, để tìm anh và tìm
lại... cảm xúc chưa đặt tên.
Http://VnXiTin.COM
Email:BossNabito@Gmail.Com
Hỗ trợ Y!M: bossnabito