Em về nhà chồng mà không dám rơi một giọt nước mắt nào, vậy mà người thân thì khóc như mưa vì thương em lấy chồng khổ.


Gửi cô gái anh quen được 120 tiếng
Chuyến xe quen thuộc anh vẫn đi mỗi lần về quê rồi ra Hà Nội, sẽ chẳng có gì khác nếu hôm đó em không ngồi một mình. Anh mạnh dạn ngồi cùng... Không biết nói chuyện gì để làm quen với em nhỉ? Anh suy nghĩ lâu lắm... hay là khen em có đôi dép đẹp nhỉ?...
Em lúc nào cũng mong anh luôn được hạnh phúc dù với người con gái khác vì em biết rằng bản thân em không được đảm đang như họ và không chăm sóc anh được, nhưng anh không cần, không cần… hạnh phúc với anh là luôn được ở bên em được chăm sóc vỗ về em.
Em - người mắc tội cố ý gây thương nhớ
Ngày đó anh ngượng chín người khi thằng bạn phát hiện ra trong anh, em đặc biệt. Nhưng bây giờ anh lại có thể nói thẳng với em, anh nhớ em. Nói với thằng bạn đó thẳng tắp, nó là em tao.
Sáng 6/9 mẹ gọi Cua dậy từ 6h30, đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử. Vừa đánh răng, rửa mặt, ăn sáng và ngáp ngắn ngáp dài với tốc độ tên lửa.
Khai giảng đặc biệt của mẹ và con
Khai giảng đầu tiên, con ị đùn và cũng là ngày mẹ biết con mắc hội chứng khủng khiếp đó.
Nhưng con không thể lấy người con không yêu chỉ bởi để có chồng. Bố mẹ thích người ta nhưng con có thích chút nào đâu.
Cầu cho em có được người như anh đã yêu em
Nếu một ngày bắt gặp vì sao băng may mắn. Ngước lên nhìn bầu trời đêm trăng sao rất đẹp. Anh thành tâm nguyện cầu một điều ước nho nhỏ: "Cầu cho em có được người tình như tôi đã yêu em". Là khi ấy...
Ngày xưa anh nói chỉ yêu mỗi mình em vậy mà giờ anh đã thay đổi? Giá như em biết trước rằng tình yêu chỉ là cơn gió thoáng qua và tiếng yêu phải chăng cũng chỉ là “tình du khách thuyền qua không buộc chặt” thì có lẽ em đã bớt đau khổ hơn nhiều.
Yêu xa là không biết bao nhiêu lần em viết lên blog của mình “Sài Gòn nhớ Hà Nội” mà bạn bè em đứa nào đọc cũng biết rằng “ai nhớ ai”.
Mẹ không có tiền, nhưng có tình yêu con
Nhưng con ơi! Nghèo đâu phải là cái tội. Mẹ đã cố gắng hết sức rồi. Không có cô giáo thì mẹ tự dạy vậy. Không có thời gian thì mẹ dạy con trong lúc mẹ làm...
Cả tuần nay, hắn cứ lao vào công việc, chả thèm để ý gì tới mình. Có biết mình thèm ốc, thèm chè không biết nữa? Thèm... được thấy hắn cười toe để cái sống mũi nhăn lên y như...ỉn!
Cái lá phổi mong manh ngày ngày trên bục giảng đang dần héo hắt. Cô không thể cất ra cái giọng dịu êm trầm ấm của người con gái xứ Huế của mình. Cô chỉ có thể viết giấy để chuyện trò với lũ học trò cũ đến thăm.
Năm tôi học lớp 10, có một bạn cùng giới tỏ tình với tôi. Tôi từ chối quyết liệt, nhưng ở đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn, tôi không muốn mất bạn ấy. Thế là tôi đưa ra ý kiến “tụi mình là anh em”...
Ta còn nhớ em hay không? Bản thân ta ngay bây giờ cũng chẳng biết nữa, khi mà ta còn không thể hình dung được khuôn mặt của em như thế nào.
- Xa nhau vì chữ 'môn đăng hộ đối' (30/08)
- Yêu người bằng tuổi (30/08)
- Thư cuối cho người chồng phụ bạc (28/08)
- Anh muốn xếp áo mưa cho em sao? (28/08)
- Chuyện tình không thành một thủa (27/08)
- Biết nhiều điều từ khi chia tay anh (27/08)
- Những món quà vắng chủ (26/08)
- Từ ngày anh 'mất tích' (26/08)
- Trả giá vì đi theo cô gái phù hoa (25/08)
- Em trả tự do cho anh (25/08)
- Câu trả lời anh không chờ đợi (24/08)
- Hình như em đã yêu anh (24/08)
- Gần 40 năm, vẫn ở trong vòng tay bố (23/08)
- Em - cơn mưa của lòng anh (23/08)
- 'Kế hoạch hoàn hảo' (22/08)